VAY TRẢ
Nhân ngày 08/3/2004 Sinh viên Trường Cao đẳng Sư phạm Lào Cai đến nhà Chúc mừng cô giáo, các em có hỏi: Chú tặng gì? - Tôi cười: : Chú tặng .."Hoa Bắp Chuối" và đọc bài này. Nửa cuộc đời, ngẫm lại thấy sững sờ: Vay, nợ ai nay thành người như thế ? Dẫu chưa cao hơn trời, chẳng sâu hơn bể Mà nợ này sao cứ thấy rưng rưng !. Thân vay mẹ những năm tháng lau rừng, Ý chí cha truyền từ Tổ tông, Xóm Bản. Kiến thức này vay của Thấy của bạn, Trái tim Hồng ngành đào luyện mà nên. Còn hậu phương giúp nên nghiệp vững bền, Là công em, chắc gì em đã nhớ ? Em là thế, luôn chắt chiu che chở, Lo cho chồng, lại vun đắp cho con. Chất dịu hiền từ cái thủa còn son, Lớn dần lên, mặc thăng trầm, mưa, nắng. Muốn nghìn lời, anh càng thêm im lặng, Chút quà mừng, xin lại khất em yêu: Vay mượn này đâu một sớm, một chiều, Nên chuyện trả chẳng tính năm, tính tháng. Hai Mẹ dạy gái, dâu ...