TỪ HÁN VIỆT CẦN BIẾT TRONG VIỆC HỌ
Lương Đức Khích đọc văn tế Tổ, Rằm tháng Giêng Nhâm Thìn. Do ảnh hưởng văn hóa của người Hoa Hạ mà trong văn viết ( đặc biệt là Gia phả, bài Cúng ) và khẩu ngữ hằng ngày xuất hiện nhiều từ xưng ( 称 , tự minh xưng) hô ( 呼 , gọi người khác) âm Hán Việt. Song ngày nay người am hiểu chữ Hán vơi dần, đa số là nói theo kiểu “tam sao thất bản” nên trong lúc cần trang trọng như khi cúng giỗ, làm ma, lúc đọc, tục biên Gia phả nhiều người không biết, không hiểu hay lơ mơ nên đã dùng sai, mất cả sự tôn nghiêm cần có. Theo như thống kê của các nhà nghiên cứu, Từ Hán Việt 漢越詞 trong tiếng Việt 㗂越 chiếm khoảng 70 %. Do đó việc học tập và hiểu biết cặn kẽ từ Hán Việt đối với mọi người, nhất là trong “Việc họ” 族事 là rất cần thiết. Thực ra, từ xa xưa các cụ đã “chuẩn hóa” các danh xưng rồi. Đến đầu Thế kỷ XIX Phạm Đình Hổ ( 范廷琥 , 1768-1839 ) soạn cuốn “Từ điển Nhật dụng Thường đàm” 日用常談詞典 giải thích chữ Hán bằng chữ Nôm, xếp theo 32 môn loại ( 門 : Thiên văn, Luân tự, Nho giáo...