Gần Ngày Giỗ Tổ, càng nhớ TRẦU CAU
Gần đến ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, nhớ về một tục rất nhân văn, tồn tại cho đến ngày nay đó là tục ăn trầu và chuyện liên quan đến Trầu Cau ! Từ thuở xa xưa , có lẽ do kinh nghiệm, cổ nhân đã biết sử dụng các loại lá, rễ, quả của nhiều thứ cây khác tìm được để bảo vệ sức khỏe, phòng ngừa hay trị bệnh. Trong đó có quả cau, lá trầu và một số loại rễ cây. Tục ăn trầu có từ lâu ở miền nam Trung Hoa, ở Thái Lan, Miến Ðiện, ở Ðông Dương,… Thuở nhỏ thấy bà và cô tôi gọi là ăn “giầu”, lớn lên đi học thấy sách báo chỗ viết ăn “trầu”, nơi ghi ăn “giầu” …Đây đều là chữ Nôm, nhưng “giầu” 𢀭 đã quá quen trong “giầu nghèo” nên trong bài này tôi cứ chép là “trầu” 茱 (bộ thảo 艸 + chữ châu 朱 , có bộ mộc 木 ) cho dễ phân biệt! Dân gian gọi “ăn trầu” nhưng thực ra trong miếng “trầu” có đủ thành phần : một phần lá trầu, một phần quả cau ( khô hay tươi ), miếng nhỏ vỏ ( chay, quạch ), đôi khi cả một viên thuốc ( lào ). Bởi vậy mới có câu: Ăn trầu mà có vỏ chay, Vôi kia có nhạt cũng ca...