Thơ sưu tầm: RỒI MỘT NGÀY
Rồi một ngày em sẽ chẳng còn anh Hay ngược lại: Anh chẳng còn em nữa. Hai chúng ta sẽ chia thành hai nửa, Một nửa còn, biết sống thế nào đây? Bỗng nhà mình sẽ thiếu một đôi tay Đêm mưa, gió thiếu một người đóng cửa. Khi sóng gió, thiếu bờ vai để dựa, Tiếng động đêm, nỗi sợ cứ ùa về. Nằm một mình, cô quạnh giữa đêm khuya Từng giây, phút để mong trời nhanh sáng. Căn nhà rộng bỗng trở lên ảm đạm Tủ áo quần, một nửa đã vắng tanh. Rồi một ngày, em sẽ chẳng còn anh Hay ngược lại: anh chẳng còn em nữa Đi phải khoá, về nhà tự mở cửa Đâu còn ai mà chờ đợi mở cho. Ăn ít, nhiều, nóng, nguội phải tự lo Thay quần, áo tự mình mang đi giặt Nhà vắng vẻ, hắt hiu là cái chắc Lại nhớ, thương người đã khuất thật nhiều. Ai tâm tình? Ai chia sẻ sớm chiều? Ai tán gẫu cho tăng phần vui vẻ? Ai nhắc nhở cho áo, quần đẹp đẽ? Ai động viên, khích lệ lúc ốm đau? Rồi đến ngày hai ta phải xa nhau Ai đi trước, ấy là người được phúc Trời sắp đặt chứ đâu ai biết trước?...