Luận về ĐỜI MỘT CON NGƯỜI
Không phải vô cớ mà trong tiếng Việt, khi muốn nói đến một người cụ thể thì “tên” thường đi với “tuổi” và nghiễm nhiên ai “có tên tuổi” tức người đó có danh tiếng, uy tín!. Đây là điểm khác giữa người giầu “để lại danh gì với núi sông” với kẻ trọc phú!. Đồng thời các cụ ta xưa phân biệt rất rõ: Thân xác cha mẹ sinh, tên cha mẹ đặt nhưng tính nết và tuổi tác lại do trời ban, xã hội chi phối, bản thân luyện rèn! Từ xa xưa, cổ nhân đã biết: người ta “Sinh tử bất kỳ (H: 生死不期 , A: The birth and death come unexpectedly , P: La naissance et la mort arrivent inopinément ), tức không ai có thể tự định đoạt ngày sinh, ngày mất cho mình được. Đồng thời, sống trong sinh giới, con người phải tuân theo quy luật: “Nhân sinh Bách tuế vi kỳ” (H: 人生百歲為期 , A: Hundred years are the limit of life , P: Cent ans sont la limite de la vie ), nghĩa là con người sống một trăm năm là kỳ hạn, chẳng ai cưỡng được [1] ! Tức là, ai cũng trải qua bốn giai đoạn “Sinh-Lão-Bệnh-Tử” 生老病死 . Sau khi “Sinh” đ...