Địa danh quê tôi
Xa quê, chạnh nhớ đủ điều: Cói, Rươi, mắm cáy, cánh diều, bờ đê. Lại nhớ những nét chân quê: Tên gọi thân thuộc sao nghe khác người. * Hà Nội muốn về quê tôi. Phải đi qua đoạn Cầu CHUI, chớ vòng. * Chùa lớn ngả bóng rêu phong, Mà gọi Chùa VẼ chạnh lòng thợ xây. Dòng sông xuôi ngược hàng ngày, Lại là Sông CẤM hỏi thầy tính sao? Vẫn thông nhưng gọi Cầu RÀO, Ai qua cũng đón, ai vào chẳng ngăn. Qua rồi cái thủa khó khăn, Mà sao Cầu ĐẤT vẫn quằn xe đi? Trong chợ nào thiếu thứ chi, Lại gọi Chợ SẮT còn gì là oai? Cát quê tôi có CÁT DÀI, Chắc do ĐA ĐỘ bồi hoài mà nên ?. TIÊN LÃNG là quên trước tiên. Nhưng lại là xứ đậm duyên thuốc Lào. Đây rồi bến cũ QUÝ CAO, Cầu thong dong vượt vui nào vui hơn! Lần tìm mua vó VÂN ĐỒN, Nhớ câu ca cũ mà hồn vẩn vơ! HÒN DẤU có tự bao giờ, Mà sao hiển hiện đợi chờ khách thăm! CÁT BÀ ngoài biển xa xăm, Chờ Ông chẳng gặp sủi tăm dỗi hờn. Đồ thật lại bảo ĐỒ SƠN, Để đau lòng khách, nỗi buồn thêm tăng. * Ba Mươi CẦU NGUYỆT vắng Trăng, Dệt nên nỗi nhớ chị Hằng tươi ...