MÃI LÀ CÔNG AN NHÂN DÂN
Nghỉ hưu là bước ngoặt cuộc đời, Khi đủ tuổi, đến thời gian gác kiếm, Ngẩng cao đầu về tháng năm cống hiến, Thoảng chút buồn nghĩ lại buổi chia ta Đã hết “đương” là vĩnh viễn từ nay “CỰU SĨ QUAN”, người của thôn, của phố, Chuyển sinh hoạt về với phường với tổ, Quanh mình giờ là Cô, Bác, Chú, Anh Vì đã hưu nên dẫu tóc chẳng xanh Không phải nhuộm để dối mình còn trẻ, Chẳng đau đầu với hồ sơ, án lý, Chẳng phải chờ, nghe ngóng, đợi nâng lương. Làm “hưu nhân” thanh thản với đời thường: Không “đóng thùng”, chẳng đi giày, đội mũ, Cảnh phục, cấp hàm xếp sâu trong tủ Buổi được mời, khi nhớ mở ra mang. Từ ngày ấy là hết chặng làm “quan” Thành “thứ dân” suốt phần đời còn lại. Lời thề xưa thấm trong ta mãi mãi Nguyện sáng trong không thể lẫn vàng thau!. Nghỉ hưu rồi nhưng đã thực nghỉ đâu: Người cùng phố, gia đình và lớp trẻ Vẫn gọi mình như đã thành thông lệ Nên càng cần vững toàn diện, toàn thân. Rảnh việc quan, hiểu hai chữ “LÀM DÂN”, Chuyện phố ...