Cả nhà cùng học
Nhân “Ngày gia đình Việt Nam” nhớ lại chuyện của nhà tôi cách đây hơn 20 năm. Ngày ấy chúng tôi còn ở Yên Bái, trong khu tập thể Sở Giáo dục. Mẹ đẻ tôi xuống chơi vào lúc vợ tôi chuẩn bị đi học chuyên tu ở Hà Nội. Lúc đó 2 con còn nhỏ, muôn vàn khó khăn. tôi đã viết bài thơ này : Mẹ đi “Hoàn chỉnh mầm non”, Bố đùa: Hai nhóc vẫn còn...mầm non. Cu đang tập viết cười giòn: Mẹ học mau cố kịp con ở nhà. Chị cả góp chuyện cười khì: Con lên trung học , mẹ về Mầm non ! Bà rằng: Mẹ cháu vì con, Tuổi trẻ bận bịu, “Mầm non” bây giờ. Bố cười, nhắc chuyện ngày xưa: Nhiều gương học đến bạc phơ mái đầu. Nay mẹ vắng, thời gian lâu, Các con phải nhớ giúp nhau mọi bề. Đến khi mẹ Tốt nghiệp về: Bé lên lớp Bốn, Chị đi chuyên ngành. Út cười, gấp vở nói nhanh: Mẹ, Con đều học, mỗi mình bố chơi ! Đang xem, bà bỗng bật cười: Bố mà không học-có roi của bà ! Bố vội mở tủ nói to: Đây cuốn “Tự học...” cả nhà cùng...