Lại bàn về DANH XƯNG (VÀ HÔ)
Trong tang ma, Cúng giỗ thường có câu “Hiển cao, tằng, tổ, khảo”. Trong đó “ hiển ” ( 顯 ) là từ tôn xưng; còn “ cao, tằng, tổ ” theo thứ tự là “ông sơ ( kỵ ), ông cố ( cụ ), ông nội ( tổ )” và “ khảo ” 考 là để chỉ người già, người quá cố. Ví như cha khi còn sống thì gọi là “ Thân phụ ” , qua đời thì là “ Hiển khảo ” . Trên cơ sở đó , Ông nội là “ Hiển Tổ khảo ” , Ông Cố ( đời thứ 4 tính từ bản thân là đời thứ nhất ) là “ Hiển Tằng Tổ khảo ” , Ông Kỵ ( đời thứ 5 ) là “ Hiển Cao Tổ khảo ” ...mỗi đời trên nữa thêm một chữ “cao”! Như thế, càng về sau, hậu nhân càng thêm lắm từ “cao” vào và thêm rắc rối nên cách tốt nhất tính từ đời cao hơn trở xuống. Ví như: Nguyên Tổ 元祖 và Triệu Tổ : 肇祖 là Đức Tổ đầu tiên nhất sinh ra những người chung một họ trong một nước. Ví dụ Hồ Hưng Dật được suy tôn là Đức Nguyên Tổ họ Hồ Việt Nam, Hùng Vương là Nam bang Triệu tổ 南邦肇祖 . Thuỷ Tổ 始祖 : Ông tổ, vị tổ đầu tiên của một họ. Ví dụ một số dòng họ Lương ...