OAN NÀY BIẾT ĐẾN BAO GIỜ CHO XUÔI ?
Hồi Bà, Bố tôi còn sống, mọi việc đều theo nếp cũ. Dù sao, Bố tôi có được học chữ Nho còn bà tôi thì hồi trẻ ở làng theo các cụ nên biết quy củ. Gần đây thì khác. nơi quê mới “chín người mười làng”, các em, các cháu lớn lên học chữ ta rồi đi công tác, quên ráo nếp cũ, có khi cho là “lạc hậu, phiền phức”, “ Bụt Chùa nhà không thiêng ” ! Bản thân tôi, tuy “ chữ nghĩa ăn đong, học mót ” ,...nhưng cũng liều “ l ăn ” vào thực tế. Do vậy, dù chưa đến nỗi nào nhưng cũng bị mấy cái OAN mà chả biết đến khi nào mới rửa được! Chỉ nêu vài ví dụ “ nhớ đời ” : 1. Tranh mừng thọ Đã lên đến tuổi “thọ” là đã đủ đầy Con, Cháu, Chắt nên “ con mừng Bố, Mẹ, Cháu mừng Ông Bà, Chắt mừng Cụ” mỗi khi đến dịp. Do đó phải ghi và nói đầy đủ là các “ Con, Cháu, Chắt chúc mừng Bố, Mẹ, Ông, Bà, Cụ ( Họ và tên, hưởng thọ ...tuổi ) ” nhưng người đọc liền mạch, chẳng biết đến dấu phẩy (,) thành câu “chửi” ( Mẹ bà cụ.... ! ). Mọi người nói ra nói và...