Cũng là NGHE MỘT CÂU THƠ
Nói “Truyện Kiều là kiệt tác của văn thơ trung đại do Nguyễn Du sáng tác nên” chắc chả ai dám cãi. Đồng thời kể đến 4 lần đặc tả tiếng đàn của Kiều thì cũng chẳng ai phản đối! Đó là 4 lần đàn ở bốn hoàn cảnh, tâm trạng khác nhau. Đêm nay, run rủi thế nào, nay lật ngay được câu đặc tả Kiều gẩy đàn lần đầu, câu 487-488: 欺 𢭸𨆝 欺儈頭 Khi tựa gối, khi cúi đầu, 欺紆 𠃩 曲欺珠堆眉 Khi vò chín khúc, khi chau đôi mày. Đây không phải cặp Lục Bát hay nhưng tôi ấn tượng bởi xưa từng có bạn tôi “tán” rằng câu này tả cảnh Thúy Kiều bị … “táo bón”! Xét về ngữ nghĩa cặp này chả có gì khó hiểu bởi toàn âm Nôm, dân giã! Có chăng là có từ “Chín khúc” có cội nguồn từ thành ngữ “chín khúc đoạn trường” tức “đứt ruột” mà ra nên “ vò chín khúc ” là chỉ “lòng đau như bị vò ruột”, tức rất chi là đau, đau từ trong đau ra! Còn động từ “chau” là chỉ sự nhíu khẽ lông mày, vì do nghĩ ngợi, buồn phiền hay bực bội nên “chau đôi mày” là vì buồn rầu phiền muội nên bực bội, rấm rứ nghĩ ngợi mà níu đôi lông...