LIỆU CÓ CẦN PHẢI XOẮN
Ta đã là hưu nhân, Tức là ngưng công tác Sắp về với âm phần Nhưng việc gì phải xoắn. Khi đói, thì cứ ăn Lúc khát, thời phải uống. Gặp xui, dừng luống cuống, Được vui, chớ hết đà. Yếu răng, ít la cà, Kém tửu, không năng rượu. Mệt thì kềnh ra chiếu, Khỏe, tiếp tục dạo chơi. Bề dưới dẫu có sai Cứ cho là chúng đúng. Xung quanh dù nói trúng Cũng vỗ tay có tầm! Nói được, hãy giả câm, Nghe tinh, đành phải điếc. Chẳng còn gì luyến tiếc, So bì giữa được-thua. Chuẩn bị đi là vừa Lên giời theo Tiên Tổ. Chả có gì xấu hổ, Ngẩng đầu giữa nhân gian! -Lương Đức Mến, cận ngày Phật Đản Nhâm Dần, dựa vào ý một bài thơ trên MXH-