THÁNG CÔ HỒN
Triết học cổ Trung Hoa cho rằng: “âm dương cát hôn hiểu” ( 陰陽割昏曉 , âm dương chia sớm tối ) hay “nhật dĩ kế dạ” ( 日以繼夜 , ban ngày lại tiếp ban đêm ). Một ngày bao gồm “ngày” và “đêm”, như vậy khái niệm một ngày đầy đủ phải là một ngày đêm và đó là khái niệm cơ bản nhất của Lịch 曆法 . Trong phép làm lịch, Âm lịch [1] lấy chu kỳ “Trăng tròn Trăng khuyết” làm đơn vị “tháng” 月 và việc gọi tên ngày ngoài phép đặt tên theo Can Chi còn có cách đặt tên theo con số. Trong đó ngày 15 giữa tháng được gọi là ngày Rằm, Hán tự là Vọng Nhật 望日 , là ngày Mặt Trăng, Mặt Trời đối xứng nhau ở hai cực nên gọi là “Xung đối” ( 衝是 , Opposition ). Khi đó Mặt Trăng ( nửa quay về phía Trái Đất ) nhận đầy đủ ánh sáng từ Mặt Trời, soi chiếu vào mọi tâm hồn con người. Do vậy cổ nhân tin rằng, dưới ảnh hưởng đó, con người trở nên sáng suốt, trong sạch, đẩy lùi được mọi đen tối vẩn đục. Đồng thời ở ngày “Thiên địa mở thông” 天地开通 này, nhờ sự thông suốt của vầng Thái Dương 太陽 , Thái Âm 太陰 mà Thần thánh, Tổ tiên sẽ t...