ÔNG NỘI ĐÂU ?
Chả rõ tự bao giờ, ông Nội Bim có thói quen: cứ ăn cơm tối xong, ra bàn uống nước, uống thuốc rồi vào nhà vệ sinh một lát sau đó lên thẳng phòng của ông. Ở đó, sau khi xem tin tức, gõ gõ bàn phím chi đó một hồi là ông lên giường ngủ! Nhiều lúc học xong, Bim lên đã thấy ông “khò khò” say sưa rồi! Sống với ông từ khi nhận biết và ghi nhớ, Bim ta nắm chắc quy luật đó nên cứ có việc gì cần tới Ông là cả nhà lại giao Bim “làm liên lạc”! Cuối Kỳ 1 năm vừa qua, cô giáo ra đề “kể một câu chuyện về người thân trong gia đình”, nhớ đến ông Nội, Bim ta cắm cúi viết liền một mạch rồi nộp cho cô giáo. Bài ấy cô phê “ưu”, khoái chí Bim đem về khoe Bà. Đúng lúc bà đang bận nấu nướng nên bảo Bim cất bài trong ngăn kéo. Bim để vào đó, rồi tất bật vào chuyện Tết, chuyện dịch nên cũng chưa lần nào nhắc đến và đưa lại cho bà đọc! Tối hôm nọ, ông Bim có khách, gọi chả thấy ông thưa, bố mẹ đi vắng, bà quen miệng lại “cử” Bim đi tìm ông. Bim đi một lát, quay lại: “Con không thấy Ông đâu, Bà ạ !”. ...