Kính
thưa: Lãnh đạo các đoàn
thể và các đ/c đại diện lãnh đạo các ban ngành của thôn, xã
và tỉnh Lào Cai.
Kính thưa: Ban tang lễ
và gia đình hiếu chủ.
Kính thưa: Toàn thể
bà con trong tang trường.
Trong giờ phút buồn
đau và thương xót này, chúng ta tập trung tại đây để vĩnh biệt một
con người. Đó là Cụ Phạm Thị Uyển ! Cụ đã trút hơi thở cuối cùng vào
hồi giờ ngày / 06 /2026
tức là ngày tháng 5 năm Bính Ngọ.
Cụ
sinh năm Kỷ Mùi 1920 (hay
Nhâm Tuất 1923) trong một nhà
nông dân nền nếp ở xã Cốc Tràng, tổng Cao Mật, huyện An Lão, tỉnh Kiến An
sau 1950 là thôn Cốc Tràng, xã Chiến Thắng, huyện An Lão, thành phố
Hải Phòng từ 07/2025 là Thôn Cốc Lộc xã An Hưng, thành phố Hải Phòng.
Mẹ cha mất sớm,
ngay từ nhỏ cụ đã trải cuộc sống gieo neo trên ruộng bãi bên bờ sông
Văn Úc.
Lớn
lên Cụ lấy chồng, về
làm dâu họ Lương ở Phương Lạp cùng xã Cảnh Hưng xưa.
Tiếp đó là những
tháng năm kháng chiến rồi khôi phục sau hòa bình đầy máu lửa và gian
truân, bao khó khăn và thách thức.
Cụ quên mình lo mọi
việc nhà để cụ ông yên tâm lo việc làng, việc xã.
Nhà
nghèo mấy bận hữu sinh
vô dưỡng cụ vẫn vững lòng thay chồng nuôi, dạy con ngoan, phụng dưỡng
mẹ chồng, chăm lo việc họ.
Chính cái Đức, sự thương
khó, nhẫn nhịn của cụ đã giúp cho gia cảnh ấm êm, anh em hòa
thuận, mọi việc hanh thông, cháu con thành đạt.
Kính thưa bà con trong
tang trường !
Đồng bằng đất chật,
người đông. Biên cương rừng núi mênh mông cần khai hóa. Tháng 2
năm 1964, theo lời Đảng gọi, cụ cùng gia đình rời quê cha đất tổ
Hải Phòng lên xây quê mới Lào Cai.
Vượt bao buồn nhớ, bỡ
ngỡ, gian khó, thiếu thốn thủa ban đầu, cụ cùng lớp người tiền tiêu
bền chí gây dựng An Phong.
Những khe lũng ngập
ngụa, lầy sình; những bãi hoang ken dầy cỏ môi, mọc đầy lau
lách; những sườn đồi chằng chịt cây rừng, vắt muỗi vo ve.
Nay thành ruộng,
thành vườn, nên làng, nên xóm có phần công của cụ.
Cụ là lớp
người đầu tiên trong 21 hộ, 93 người với 35 lao động chính ngày
ấy khởi thủy công việc lập nên An Phong rộng lớn như ngày nay.
Trong gian khó, nhiều
người đã chán nản bỏ về, tìm sang nơi khác.
Nhưng cùng với
những người kiên trung còn lại, cụ đã bám trụ khai khẩn ruộng nương,
làm nhà tạo xóm.
Khi đủ ăn cụ biết
nhường cơm sẻ áo cùng bà con củng cố xóm thôn cho đến tận cuối đời
trong kì đổi mới.
Kính
thưa hương hồn Cụ!
Công lao đóng góp của
cụ dẫu không được tính bằng Huân chương, danh hiệu; nhưng được biết
đến như một tấm gương trong.
Cảm phục sao tấm lòng
hiền thục, chân tình, hay lam, ham làm, hi sinh, nhẫn nhịn cả trong lúc
éo le.
Còn lưu mãi gương dâu
thảo, vợ hiền, mẹ đảm, người xã viên giỏi trong những ngày tay trắng
đi lên thời khởi lập hay trong những năm tháng sau này.
Lớp lớp thanh,
thiếu niên quanh vùng đến giờ vẫn nhớ và truyền cho nhau nghe nhiều
chuyện cảm động về người nữ nông không biết chữ nhưng giầu lòng nhân
ái, chịu thương, chịu khó đảm việc nhà, khuyên cháu con ăn học.
Kính
thưa các
đ/c lãnh đạo, thưa toàn thể bà con !
Người xưa từng nói:
“Trên nối nghiệp
tổ tông truyền lại, Dưới nêu gương con cháu noi theo”.
50 năm chung cuộc sống
vợ chồng, cụ và cụ ông Lương Đức Thân đã giữ được nếp nhà, đóng
góp cho dân, cho xóm và nuôi dạy cháu con.
Ông, bà sinh nhiều bận
nhưng nuôi đến trưởng thành được: 5 trai, 2 gái. Cụ ông
do mắc bệnh đã ra đi năm 1997 cũng trên mảnh đất này (nay là xóm An
Phong, thôn An Hồ, xã Xuân Quang tỉnh Lào Cai) gắn bó cả thời sung sức
của Ông Bà và những người cùng thời.
Các con trai gái của
ông bà đều đã trưởng thành. Hai con gái cụ xây dựng gia đình theo
nghề trồng trọt tiếp mẹ cha xây dựng xóm thôn ở An Phong (nay là An Hồ), ở Phố Lu và đều là
những lao động chân chính, chịu thương, chịu khó.
Năm con trai của cụ
đều được học hành và nay là những Sĩ quan Trung, Cao cấp, những lãnh
đạo, những cán bộ, chiến sĩ có kinh nghiệm, bản lĩnh và được tin
tưởng của Công an tỉnh, Sở Lao động - Thương binh xã hội Lào Cai, Công
an tỉnh Lào Cai và đoàn thể xã Xuân Quang (xưa là Phong Niên). Nay nhiều người đã trở thành những hưu nhân
gương mẫu
Các con dâu, con rể của
cụ đều là những cán bộ, giáo viên, công chức, người lao động, kinh
doanh mẫu mực có trình độ chuyên môn cùng với các con trai, con gái của cụ
họ tạo thành gia đình có “Thập Tứ tử Hiếu”.
Gốc rễ bền sinh cành
rợp bóng, nguồn rộng sâu tạo dòng chảy không ngừng.
Nối tiếp truyền
thống cha ông, các cháu của cụ đều là những con ngoan, trò giỏi.
Tuy chưa thông mặt
chữ, chưa từng vào Đảng nhưng cụ đã sinh ra, nuôi dạy những thạc sĩ,
bác sĩ, kĩ sư và cháu con cụ đủ lập thành 2 Chi bộ.
Hai Cụ
sinh, nuôi, xây dựng gia đình cho 7 người con đến tháng 5/2026 này thành 15 cả Dâu và Rể
và Cụ đã có 28 cháu nội, ngoại, dâu, rể; các cháu đã sinh cho cụ 27 chắt
nội ngoại đủ gái và trai đang sống và học tập tại Nam Định (nay là Ninh Bình),
Hải Phòng, Hà Nội và Lào Cai.
Các cháu lớn đã phấn đấu
thành những kĩ sư, công an, giáo viên, cán bộ trong cơ quan Nhà nước, nhân
viên doanh nghiệp ở Hà Nội, ở tỉnh; nhiều cháu đã thành thạc sĩ, sĩ quan,
trở thành đảng viên khi tròn tuổi 20. Các cháu nhỏ đang theo học tại các
trường đều là những cháu chăm ngoan. Chẳng một ai vướng vòng lao lý, mang tiếng
xấu với đời.
Cụ đã
được UBND huyện xác nhận
Kỷ lục “Gia đình có nhiều người trình độ trên Đại học nhất”, được tặng
Giấy khen và Bằng khen của Huyện, tỉnh Lào Cai, Thành phố Hải Phòng và Chính
Phủ.
Thật là: Dẫu không
phải Danh gia vọng tộc, cũng xứng dòng tiêu biểu hương thôn !. Công nuôi
dạy đó của Cụ đáng là khâm phục.
Sau khi cụ ông qua đời,
các con Cụ sống nơi thị thành muốn đón cụ ra để an hưởng tuổi già. Nhưng
nặng lòng với nơi gắn cả đời gian khó, nặng tình với xóm thôn, bà
con An Phong mà cụ quyết tâm ở lại nơi đây.
Những ngày cuối đời
cụ thấy bao phấn khởi vì tận mắt chứng kiến những thay đổi ở thung
lũng La Cà Bốn ngày xưa ấy. Nhưng tuổi cao, bệnh trọng đã không cho cụ
được chứng kiến tiếp những đổi thay chắc sẽ còn to lớn.
Vào
lúc giờ 5 phút
ngày tháng năm 2026 tức là ngày tháng 5 năm Bính Ngọ, trái tim Cụ
ngừng đập sau một cơn đau đột ngột tại nơi Cụ từng gắn bó ngót 50
năm đời lao động, chăm sóc gia đình trong vòng tay yêu thương, kính
trọng và đau nhớ của cháu con, họ mạc.
Cụ hưởng thọ 104
tuổi, thật đúng với câu:
Vượng phu ích tử hơn sáu
chục năm sáng danh dâu hiền Lương tộc;
Ân Tổ tri căn ngót một
trăm niên nêu chí gái đảm Phạm gia.
Kính thưa hương hồn cụ
! Trong giờ phút biệt ly, Cụ về âm giới mãi xa xăm, chúng tôi trên
dương trần luôn tưởng nhớ.
Ôi, từ nay: Vắng
cụ trong luận bàn việc xóm, còn đâu lời khuyên bảo lúc cam go.
Liên Hoa Tự
khuyết chân quy tâm sáng; Tổ đồng hương vắng ủy Hội nhiệt thành.
Bà, Mẹ đâu gửi câu
thưa gửi; Giường cột xa trong họ cậy ai.
Vẫn
biết vòng luân hồi của kiếp trần gian, quy luật của cuộc
sống: âm, dương thế chỗ, trăng tròn lại khuyết; sinh tử phù du, nhưng sao sự ra
đi của Cụ không khỏi khiến
chúng ta ngậm ngùi thương tiếc, lòng
thắt khôn cầm, nặng
đau trong dạ.
Cụ đã đi xa, nhưng:
Xóm làng ghi công người mở đất. Bà con học tập đức bền gan.
Cháu con đau một nỗi: Nghĩa sớm hôm ấp lạnh quạt
nồng, Tơ tóc những hiềm chưa báo trả ơn nuôi nấng áo dầy cơm nặng,
Biển trời khôn xiết mấy công lao.
Nay Hiếu tử hãy còn lưu lị sở, mà mẫu thân
đã vội lánh trần.
Hậu sinh mất tiền nhân mẫu mực; Chị em thương tiếc
bạn đồng cam.
Chúng tôi, dân An Hồ, Xuân Quang cảm phục cụ: Sống tận tuỵ mọi
người yêu quý; Chết thuỷ chung, họ tộc tiếc thương.
Sớm tối nào quên niềm ái mộ. Tháng ngày khôn
xiết nỗi bi ai.
Nhưng “Sinh kí, tử quy”, Thuốc trường sinh,
đào Vương Mẫu chưa trao. Bút chú tử, sách Nam Tào đã định.
Ôi thôi thôi !
Từ nay vắng lặng, xót đau nào mà kể cho nguôi.
Cầu vong linh cõi tiên cảnh nhàn du, Yên thân xác
đặt nơi đất tốt.
Chốn âm giới vong về
an nghỉ. Nơi dương trần luôn nhớ khói hương.
Hôm nay, với sự hiện diện đông đủ của bà con và gia đình;
thay mặt cho toàn thể nhân dân thôn xin được ghi nhận những công lao của Cụ đã
đóng góp cho thôn, xã, cho Hội đồng hương và hội Quy Liên Hoa tự. Trước linh
cữu của Cụ, chúng tôi kính chúc cho vong hồn Cụ sớm được an bình siêu thoát,
phiêu diêu.
Cụ Uyển
ơi! Hơn trăm tuổi Cụ rời xa
trần thế.
Cả một đời vất vả gian
nan.
Sống phấn đấu đương
hưởng chút an nhàn.
Theo tổ tiên Cụ về nơi
chín suối.
Phút lâm chung nội,
ngoại gần xa,
Cùng bà con hàng xóm quanh
nhà.
Xin cúi đầu thắp một tuần nhang.
Nơi suối vàng thiên thu yên nghỉ.
Xin chúc Cụ thanh thản lên đường.
Xin vĩnh biệt từ đây …xa cách.
Cảm
tạ bà con cô bác, họ mạc xa gần, lối xóm cận lân,
Anh em đồng chí, bạn thông gia của con cháu,
các bậc thông gia liên gia của gia tộc; và các cấp lãnh đạo đã
đến phúng viếng, chia buồn và có lời phân ưu thống thiết.
Xin được kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt Cụ
Trước lúc di quan, trong giờ truy điệu, đề
nghị dành một phút mặc niệm !
Xin chân thành cảm ơn tất cả các quý vị và bà con.
(Xong người đọc đứng nghiêm cúi
đầu và đốt "bài này" đi).
-Trưởng Nam:
Lương Đức Mến cẩn soạn-
Nhấn vào đây để đọc toàn văn...
Tóm tắt ...