Xưa Điền Nhiêu (田饒; ? - ?) nói với Lỗ Ai Công (魯哀公, trị vì 494 tCn-468 tCn, là vị vua thứ 27 của nước Lỗ 魯國 - chư hầu nhà Chu 周朝 trong trong
thời kỳ Xuân Thu 春秋时代 và Chiến Quốc 戰國時代) rằng: “Ngài không thấy con
gà ư? Đầu mang mào, đó là Văn. Giương cựa, đó là Vũ.
Địch thủ trước mặt mà dám đánh, đó là Dũng. Thấy thức ăn thì gọi nhau, đó
là Nghĩa.
Quản lý buổi sáng không lỗi hẹn, đó là Tín. Người thời nay có được năm đức ấy
quả thực không nhiều”.
Sử sách Việt ghi lại việc Tả quân Lê Văn
Duyệt thời Nguyễn từng nói với vua Gia Long về Ngũ đức của gà dựa trên lời
Điều Nhiêu khi xưa:
-Một
là, đầu có mào như đội mũ, thân có lông đẹp như quần áo, gọn gàng đó là Văn.
-Hai
là, chân cứng, có cựa nhọn để làm vũ khí, ấy là Võ.
-Ba
là, thấy đối thủ là xông vào, ấy là Dũng.
-Bốn
là, tìm thấy thức ăn liền gọi đồng loại, đó là Nhân.
-Năm
là, đúng giờ, đúng canh liền cất tiếng gáy, ấy là Tín.
Hơn
nữa, trong dân gian lưu truyền câu chuyện “Con Cóc là Cậu ông Giời” và qua quan
sát thấy “mỗi sớm gà Trống đều gáy” nên họ tin rằng “Gà có uy lực “gọi ông Mặt
trời” !
Do
vậy, đã từ lâu người ta hay chọn Gà trống (nhất
là Trống Choai) làm “Tế vật” mỗi khi cúng giỗ !
-Lương Đức Mến, Bs từ nhiều nguồn
TK, 24/4/Bính Ngọ-



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Tôn trọng cộng đồng, Hiếu kính Tổ Tông, Thương yêu đồng loại, Chăm sóc hậu nhân!